Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2016

thơ xướng họa

THƠ MỜI HỌA
TÌNH HOÀI MỘNG
Gió thổi mây lùa khuất ánh trăng
Sông dài sóng vỗ bóng nhì nhằng
Tình thu thấm thía tình hoài ngóng
Nghĩa hạ thâm trầm nghĩa mãi giăng
Mộng vỡ bờ sương  lòng thổn thức
Mơ khai ngõ trúc dạ bâng khuâng
Trang lòng thỏ thẻ cùng sông nước
Vạc gọi thâu canh đã lạc đàn
GM.Nguyễn Đình Diệm
BÀI HỌA
MƯA
Họa 4 vần
Mây phủ che mờ cả bóng trăng
Trên cao tia chớp vẽ lằng nhằng
Khí trời ngôt ngạt càng oi bức
Cảm giác nặng nề cứ bủa giăng
Tiếng sấm rền vang, mưa xối xả
Ngõ đường ướt ngập, nước tràn dâng
Người xe hối hả về cho kịp
Táo tác trông như kiến rã đàn
Sông Thu
LỠ CUNG ĐÀN
Ngàn mây khuất nẻo nhạt màu trăng
Mộng thực thâu canh giấc nhập nhằng
Thuở ấy xa nhau trùm bão nổi
Bây chừ dẫu gặp phủ mây giăng
Lương duyên biển hẹn lòng đeo gánh
Mối nợ non thề dạ vác khuân
Chén rượu ngày nào chưa kịp uống
Nên nay tình đã lỡ cung đàn
Thủy Lâm Synh (CA)
Aug. 25, 2016

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2016

thơ giác minh







MỪNG TA NGOẠI BẢY MƯƠI
Tự cảm mừng ta khoái ý thôi
Bảy mươi xuân quá khỏe vui rồi
Chiều chiều hứng bút ngâm thi phú
Sáng sáng chung trà hưởng vị tươi
“Nhân sinh thất thập…” ân non nước
“Tứ hải gia huynh…”nghĩa bạn đời
Nhà vui cháu chắc quây quần tụ
Phước thọ an khang hưởng lộc trời.
GM.Nguyễn Dình Diệm 4.8.2016





Thứ Hai, 1 tháng 8, 2016

đường thi xướng họa







BÀI XƯỚNG
HỎI ANH

Anh có bao giờ thương nhớ tôi (*)
Chờ nhau mắt đỏ mấy trăng rồi
Mưa tàn phố cũ buồn sương đọng
Gió nhạt thu sầu lệ đẫm trôi
Lặng lẽ làn mây chìm đáy nước
Bâng khuâng vạt nắng vỡ trên đồi
Hương tình tựa khói chiều lơ đãng
Vắng vẻ canh đời lạnh thấm môi ./.
LCT
29/7/2016
BÀI HỌA
 
LẶNG LẼ CHIỀU ĐÔNG
Chiều mây xám xịt một mình tôi
Tiếng bướm lời ong ấy biệt rồi
Phố núi thầm đi sầu mắt đọng
Đường hoa lặng đứng nhớ xuân trôi
Niềm mơ lạc điệu theo trăng nước
Nỗi mộng sai cung thả suối đồi
Vọng giữa mây ngàn mòn lệ ngóng
Sông đời quạnh quẻ lạnh lùng môi
GM.Nguyễn Đình Diệm Đà Lạt về thăm.



Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

Đường thi xướng họa

 
THƠ MỜI HỌA
MỘT KIẾP ĐA ĐOAN
Hiên đời gió lạnh buốt qua sân
Ngắm bóng thiều quang nhạt cuối ngàn
Nổi nổi chìm chìm theo bóng mộng
Trôi trôi chảy chảy duỗi duyên trần
Hương mời đắm đuối sầu ly biệt
Sắc rủ mơ màng khổ hợp tan
Một kiếp đa đoan muôn hệ lụy
Đầy vơi  khát ái nghiệp luân trầm
GM.Nguyễn Đình Diệm
BÀI HỌA
KHÚC LÒNG
Đếm lá vàng rơi ngập cuối sân
Bóng câu khấp khểnh xuống non ngàn
Hồn phai đã nhạt men duyên thế
Gối mỏi còn đau cuộc mộng trần
Mãi đó đời phô màu giả dối
Hoài đây phận bủa nỗi lìa tan
Bên thềm chợt khúc lòng rên khẽ
Chạm phím đàn xưa một nốt trầm…!
Nguyễn Gia Khanh